Sau lúc Infonet đăng bài "Vì sao những hướng dẫn viên du hý tiếng Trung Quốc ở Đà Nẵng phần nhiều đình công?", một số hướng dẫn viên (HDV) du hý tiếng Trung Quốc đang hoạt động trên địa bàn đã lên tiếng tố cáo việc chủ tour và HDV Trung Quốc lộng hành tại đây!
các chủ tour Trung Quốc hoạt động "chui" ở Đà Nẵng như thế nào?
Do "miếng cơm manh áo", các HDV du lịch tiếng Trung Quốc này đều đề nghị Infonet không nêu tên của họ cũng như đơn vị mà họ đang khiến việc.
bên cạnh đó, xét thấy thông tin mà các HDV du hý tiếng Trung Quốc này cung cấp là rất hệ trọng nên Infonet ghi nhận những nội dung mà họ cung ứng nhằm sở hữu thêm thông tin cho Sở du hý và những cơ quan chức năng Đà Nẵng coi xét, xử lý theo chỉ đạo của chủ toạ UBND TP Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ tại cuộc đối thoại có tổ chức hôm 24/6 gần đây.
Theo các du lịch tiếng Trung Quốc nêu trên, hiện hơn 60% khách Trung Quốc tới Đà Nẵng là do doanh nghiệp Q.Đ. đón. công ty này hiện được quản lý bởi ông chủ tour người Trung Quốc tên là Hu Jian.
Dù tổ chức này đón hơn 300.000 khách Trung Quốc vào Việt Nam mỗi năm nhưng chẳng mấy người Việt Nam biết đến nhãn hiệu này; đề cập cả phía Trung Quốc cũng ko sử dụng nhãn hàng này vì bên chậm triển khai người ta sử dụng một nhãn hiệu khác gọi là YueMei.
"Du khách Trung Quốc đến Đà Nẵng khá đông nhưng họ đã đóng góp được bao nhiêu thuế cho nhà nước? loại này phải hỏi cơ quan thuế!" – 1 HDV du hý tiếng Trung Quốc đề cập.
Và anh cho hay, các đơn vị mang sự núp bóng của người Trung Quốc đều làm cho tour theo hình thức trốn thuế, trả nhà sản xuất hoàn toàn bằng tiền mặt và chẳng cần xuất hóa đơn VAT.
Điều này làm những dịch vụ nhà sản xuất tại địa phương như nhà xe, nhà hàng, khách sạn... rất vui vì chẳng cần phải kiếm hóa đơn đầu vào. Nhưng ngược lại, ngân sách TP thì chẳng thu được đồng nào!
tuy nhiên, người Trung Quốc còn mượn nhãn hàng của những công ty du lịch nhỏ mới có mặt trên thị trường như S.T., T.L., Q.L., Ha., H.Đ., DV... để nấp bóng và quản lý trong khoảng phía sau.
gần như người mở những đơn vị này đều ít kinh nghiệm kinh doanh du lịch nên bi giật giây, chỉ kiếm được tiền theo đầu người (2 – 3USD/khách), còn lại mọi thứ khác là do người Trung Quốc quản lý.
Họ lấy HDV người Trung Quốc, đưa khách vào các điểm shopping của người Trung Quốc, tiêu thụ hàng hóa của Trung Quốc, tiêu dùng xe du hý biển số...Lào (trốn thuế) và rút cục dòng tiền cũng về tay người Trung Quốc!
Du khách Trung Quốc tới Đà Nẵng bị chính chủ tour Trung Quốc "chặt chém" ra sao?
"Họ khiến tour theo kiểu casino, ứng dụng mô phỏng trong khoảng Thái Lan vào Việt Nam, sẵn sàng bán lỗ cả 100USD/khách để rồi đưa khách vào những điểm shopping khép kín của chính người Trung Quốc lập nên như bán cao su tự nhiên, trầm hương, hạt điều, cà phê, tơ lụa, vàng bạc đá quý...
hiện tại người Trung Quốc đã lập nên đa số điểm shopping, riêng bán nệm gối cao su tự nhiên (thực tế là cao su nhái từ Trung Quốc đưa sang) đã mang đến 5 shop.
Tại tuyến đường Bình Than mang shop rất hoành tráng được người Trung Quốc đầu cơ hơn 60 tỷ đồng. Ông chủ cửa hàng Cao su bất chợt ở các con phố Sơn Thủy sắp siêu thị Metro cũng đã đầu cơ thêm trọng điểm bán lụa tơ tằm tại Hội An với mức chiết khấu hơi cao.
tất cả những siêu thị này đều khiến theo kiểu khép kín, bên ngoài yên ắng, chỉ sở hữu xe 45 chỗ đậu đỗ, nhưng bên trong thì rất đông khách Trung Quốc.
ko rõ việc người Trung Quốc đang ký tạm trú tại các nơi này được quản lý ra sao?" – 1 HDV du lịch tiếng Trung Quốc phản ảnh và đặt nghi vấn.
khi mà chậm tiến độ, một HDV du hý tiếng Trung Quốc khác cho hay, lúc bán tour, các chủ người Trung Quốc dành chương trình tự do 2 ngày để bán optional tours theo kiểu chặt chém (800-1200 nhân dân tệ/người, tính ra hơn 3 triệu VND/ngày tour như tour đi Bà Nà chẳng hạn).
Họ lấy người Trung Quốc làm HDV để mang thể "chặt chém" nhằm thu lại các khoản lỗ do bán tour giá rẻ. http://tinhhoa.net/ phổ biến khách Trung Quốc không sở hữu tiền trả cho những tour bán thêm như thế nên bị đối xử rất tệ.
"Thật ra bí quyết khiến cho tour này ko sở hữu gì lạ và họ cũng đã ứng dụng ở một số nước như Thái Lan. Nhưng như chính người Thái Lan dự đoán, vài ba năm nữa thôi, du khách sẽ không còn quay lại nước này dù giá thấp đến mấy.
Do lẽ, khách Trung Quốc đã dày đạp lên những điểm tới của Thái Lan tới cũ mòn, và chính phương pháp khiến tour kiểu chụp giựt đã làm điểm tới càng trở thành xấu xí, chất lượng dịch vụ ngày càng kém trong khi các đơn vị thi nhau hạ giá, để rồi lúc HDV ra phi trường đón đoàn thì đã cầm sẵn "con dao", vừa đón khách lên xe là khởi đầu...chém!
Đoàn nào không tham gia tour option, đoàn nào vào điểm shopping ko tậu tậu sẽ bị HDV bỏ đói hoặc cắt xén điểm thăm quan để bù lỗ.
Điều này cũng đang được vận dụng tại Đà Nẵng, trong khi các HDV tiếng tiếng Trung Quốc đi tour giờ không còn được trả công tác phí, không còn về công ty nhận tiền típ, vì số tiền Đó giờ nằm ở "con dao" mà HDV đang vung múa trên xe.
thiết tưởng tới một lúc Đà Nẵng, Nha Trang hay những điểm đến khác trên cả Việt Nam rồi ra sẽ thành điểm tới xấu xí, khi nghe tên thì du khách liền lắc đầu chán ngán vì tới đây sẽ bị chặt chém.
Vậy cơ quan chức năng có nhận ra? Họ mang thử leo lên xe của một đoàn nào ngừng thi côngĐây để xem thực hư thế nào?" – một nữ HDV du hý tiếng Trung Quốc giận dữ phản chiếu.
Từ khóa: tieng Trung Quoc
Wednesday, September 13, 2017
Tuesday, September 5, 2017
Đạo Sĩ Tu Luyện Ba Trăm Năm Trong Núi Sâu Kể Ra Bí Hiểm Về C��ng Năng Đặc Dị
Trên thế gian này mang còn đó những người tu đạo, đặc biệt trong các núi sâu rừng già, họ đã từng sống rất lâu, có người đã sống mấy trăm năm, thậm chí mấy ngàn năm. Điều này đề cập ra sở hữu thể phổ biến người sẽ ko tin nổi … Dưới đây là câu chuyện được kể lại của 1 người như vậy.
trước nhất xin được kể rõ, bài viết này ko phải là câu chuyện hư cấu. các gì được viết được nhắc, hoàn toàn đều là các trải nghiệm chân thật, cảm ngộ chân thật của bản thân tôi. những vị sở hữu thể tin, cũng có thể ko tin, nhưng mong những vị hãy tu tích khẩu đức, đừng sở hữu tạo nghiệp chướng cho bản thân mình.
những người thường nhật nhìn thấy "300 năm" trong tiêu đề, khăng khăng sẽ cho rằng tôi đang phách lác, nhưng tôi xin nhắc sở hữu các vị rằng, tuổi thật sự của tôi chính xác là 330 tuổi, cũng chính là nhắc rằng tôi sinh ra vào giữa các năm Khang Hy triều đại nhà Thanh. Kỳ thật, 330 tuổi cũng không thể kể là rất già, những người hơn 2.000 tuổi tôi đều đã đích thân gặp qua, nghe kể còn với những người sống trên 5.000 tuổi ở cõi tục, chỉ là không có dịp gặp được mà thôi.
Tôi là người Thành Đô, thức giấc Tứ Xuyên, giữa các năm Ung Chính, vì để giảm thiểu chiến loàn, Anh chị em chúng tôi chạy nạn đến núi Đại Ba, miền bắc tỉnh giấc Tứ Xuyên, nhưng không may gặp phải lở đất, cuối cùng chỉ sở hữu một mình tôi may mắn thoát được, năm ngừng thi côngĐây tôi 30 tuổi. Về sau tôi bị lạc trục đường trong núi, tự mình đã đi lang thang trong suốt mười mấy ngày liền, ngay chính vào lúc gần bị đói chết, một vị Đạo sĩ đã cứu sống tôi. Vị Đạo sĩ này chính là sư phụ của tôi sau này, khi chậm tiến độ ông đã ở trong núi Đại Ba tu luyện hơn 700 năm. từ Đó, tôi liền đi theo ông bắt đầu tu luyện. Ở đây cần phải nhắc rõ, tôi và sư phụ tuy đều là Đạo sĩ, tu luyện Pháp môn Tam Thanh, nhưng chúng tôi không hề là Đạo giáo, ko sở hữu một tí quan hệ gì với Đạo giáo cả.
Sư phụ của tôi là người của triều đại nhà Đường, tuy đã tu luyện hơn 700 năm rồi, nhưng ông nhìn còn trẻ hơn tôi khi chậm triển khai phổ biến. Bởi ông đã tu luyện tới chung cục rồi, dù với nỗ lực thế nào cũng ko tu luyện lên trên được nữa, vậy nên đã thu tôi làm cho môn đệ, truyền thừa Đạo chính thống trong môn tu luyện này của chúng tôi. Mọi người cố định sẽ không nghĩ được rằng, công pháp tu luyện trong môn này của chúng tôi, khôn xiết vô cùng đơn thuần, đặc trưng thích hợp cho các người chây lười, bởi vì công pháp của chúng tôi chính là ngủ.
Sau khi sư phụ truyền công pháp tu luyện cho tôi xong, lần trước tiên tôi đã ngủ hơn 1 tháng, sau lúc thức giấc dậy thân thể sở hữu những biến đổi rất to, hồ hết đã đổi thay thành một người khác vậy, khỏe mạnh hơn trước đây tất cả. Sau Đó, ông lại bảo tôi đọc "Đạo Đức Kinh", đọc xong kinh thư lại đi ngủ. Cứ không ngừng đọc kinh thư, nằm ngủ tương tự, 1 lần dài nhất, tôi đã ngủ 1 giấc hơn 2 năm. Cứ lặp đi lặp lại không dừng như vậy, một mạch tu luyện tới http://minhbao.net/ hơn 60 năm, rút cục tôi đã đạt đến cảnh giới tiểu thừa (thiên mục đã mở, đại chu thiên số đông đều đã được đả thông). lúc này tôi đã tu luyện được nhiều công năng đặc dị, nếu tịch cốc (nhịn ăn nhịn uống mà ko mệt mỏi), thuật ban vận, vận động trên không, tha tâm thông, thấu thị luôn thể, v.v….Cũng phải nói thêm, đề cập tính từ lúc bắt đầu tu luyện, tướng mạo của tôi như ngừng lại ở tuổi 30, mãi cho đến tận hôm nay cũng ko sở hữu bất cứ sự thay đổi gì.
Tu luyện tới cảnh giới tiểu thặng, sư phụ bảo tôi trở lại cõi người đi vân du. Sư phụ nói, nếu như tôi chìm đắm vào danh lợi thanh sắc, bị toàn cầu phồn hoa khiến cho mờ mắt, thì không cần trở về núi tu luyện nữa, tôi sở hữu thể tự mình chọn đường sau này. ví như sau 3 năm, tôi vẫn ko bị sa ngã, thì hãy trở về núi Đại Ba tu luyện, ông sẽ chỉ đạo tôi tiếp diễn tu luyện công pháp tiếp theo.
Vân du ở bên ngoài rất khổ, quy định cũng đa dạng. Thứ nhất, trong cõi tục ko được dùng bất kể công năng đặc dị nào, trước lúc xuống núi sư phụ đã khóa hết công năng của tôi, bao gồm cả tịch cốc, bởi chỉ mất khoảng vân du, tôi tự mình nghĩ cách thức giải quyết vấn đề ăn uống. Thứ 2, ko được đụng tới tiền bạc, chỉ với thể chuẩn y phương thức xin ăn để sở hữu được thức ăn. Thứ ba, còn với phần lớn giới luật, móc túi, thông dâm, uống rượu, v.v….giống như các quy định trong Phật giáo. Sư phụ sở hữu thể tiêu dùng thiên nhãn thông giám sát tôi mọi khi mọi nơi, nếu tôi phạm phải bất cứ quy định nào, thì sẽ không còn có dịp đi theo sư phụ tu luyện nữa.
Sau khi rời khỏi núi Đại Ba, tôi trước nhất đi đến Vị Nam vùng Thiểm Tây, sau ngừng thi côngĐây lại đi Đồng Quan. Ở Đồng Quan, tôi rút cuộc đã phải tự khắc phục vấn đề ăn uống. Bởi vì tướng mạo của tôi là 1 người đàn ông khỏe mạnh của tuổi 30, xin ăn vô cùng cạnh tranh, thường hay bị mắng, chẳng sở hữu mấy người nào đồng ý bố thí cho tôi cả. Ở Đồng Quan tôi đã làm công cho một nhà địa chủ họ Lưu, chỉ cần có chỗ ăn chỗ ngủ, không cần tiền công. Địa chủ rất lấy khiến vui mừng, cũng đồng ý mang tôi. Tôi cũng ko sở hữu tâm cảnh muốn đi các nơi khác, ở nhà địa chủ họ Lưu, thăng bình trải qua 3 năm, rất may là ko sở hữu phạm giới nào cả, thời hạn 3 năm đã hết, tôi lại trở về núi Đại Ba, bên cạnh sư phụ.
các tháng ngày sau này chính là không dừng tu luyện, cứ cách thức 35 năm 1 lần, đều sẽ phải xuống núi vân du mấy năm, có các lúc sư phụ sẽ cộng đi vân du mang tôi, lúc chậm tiến độ tôi không mang cách nào làm biếng nữa, không thể sống thảnh thơi. như ở nhà Lưu địa chủ nữa, mà mỗi ngày đểu cần phải ra ngoài xin ăn. Vân du phổ biến năm như vậy, hết thảy chua ngọt cay đắng, phong ba bão tố của người đời đều đã trải qua hết cả, nhưng ý chí tu luyện của tôi sớm muộn không phải bị lay dộng. Đối mang các đổi thay triều đại, thế sự biến hóa của người đời, chúng tôi xưa nay đều ko can thiệp, bao gồm cả các tai nạn và chiến tranh kia, chúng tôi trước sau không hề quản. Vì những thứ này đều là với định số, ai loàn động, thì người chậm tiến độ sẽ phải lãnh tai ương.
Tôi biết trong dương thế với phần đông rất rộng rãi người với hứng thú có tu Đạo, nhưng họ ko rõ được rằng tu Đạo cần phải chịu cất rất nhiều cái khổ, phải trải qua bao lăm dày vò và ma nạn. Chỉ pha mấy ấm trà, hẹn vài người bạn, ngồi mà luận đạo, chậm tiến độ không phải là tu luyện, mà là ngơi nghỉ. Tu luyện thật sự, là phải trải qua hầu hết chiếc khổ.
Sau khi tu luyện hơn 200 năm, nói một phương pháp xác thực là 1 năm trước lúc triều đại nhà Thanh sụp đổ, sư phụ của tôi tắt thở, từ chậm triển khai về sau trường phái tu luyện của chúng tôi chỉ còn lại 1 mình tôi. chỉ tiêu sau cùng của tu Đạo chính là đắc Đạo thành Tiên, để có được sự vĩnh hằng của sinh mệnh, nhưng pháp môn tu luyện này của chúng tôi cao nhất chỉ có thể tu tới "ngũ khí triều thiên", cách trường thọ bất lão vẫn còn 1 quãng rất xa. Sau khi sư phụ tắt thở, thi hài ông chẳng phải bị mục nát, tôi đem nó bảo tồn trong 1 ngôi miếu cũ ở Hán Trung, về sau nơi này bị chiến tranh phá hủy, nhục thân của sư phụ cũng bị hủy luôn trong chậm triển khai. Thực ra, đây cũng ko có gì phải nuối tiếc cả, chẳng qua chỉ là 1 lớp da giết thịt mà thôi.
Sau khi sư phụ mất, tôi phải độc tu 1 mình. Đối sở hữu 1 người tu luyện chơ vơ mà đề cập, cái khổ lớn nhất, chính là cô quạnh vắng và trơ thổ địa. mang những lúc ngồi thiền một năm, sau lúc xuất định được mấy ngày rồi lại nhập định tiếp, mười mấy năm ko thấy 1 bóng người, ko nói 1 lời nào là chuyện rất bình thường. Vì để giải quyết đơn chiếc buồn tẻ, tôi thích đi vân du, kể từ năm 1960, tôi vừa đi vân du vừa tiếp diễn việc tu luyện của mình.
Đợi tới măn 1988, dòng năm xảy ra vụ hỏa hoán vị lớn ở núi Đại Hưng An, tôi rút cục đã tu luyện tới cảnh giới cao nhất trong môn của chúng tôi là "ngũ khí triều thiên". khi này, công năng đặc dị của tôi, đã đạt tới cao độ trước nay chưa từng với, trên căn bản những công năng mà bạn từng nghe đề cập thì tôi đều với hết cả, hơn nữa công lực vững mạnh, hoàn toàn chẳng hề là thứ mà những người mang công năng đặc dị trên dương thế kia với thể so sánh được. Hơn nữa từ chậm tiến độ về sau, các lúc vân du, tôi có thể ko còn cần phải tuân thủ pháp giới nữa, công năng đặc dị cũng mang thể sự dụng tùy ý rồi, nhưng điều kiện trước hết là không được phép can thiệp vào bất cứ sự tình nào của cõi trần con người, dẫu cho là 1 việc nhỏ rất là lặt vặt cũng ko được, giả dụ ko sẽ gặp phải báo ứng, hoặc công năng bị mất đi.
Từ khóa: tu luyen
trước nhất xin được kể rõ, bài viết này ko phải là câu chuyện hư cấu. các gì được viết được nhắc, hoàn toàn đều là các trải nghiệm chân thật, cảm ngộ chân thật của bản thân tôi. những vị sở hữu thể tin, cũng có thể ko tin, nhưng mong những vị hãy tu tích khẩu đức, đừng sở hữu tạo nghiệp chướng cho bản thân mình.
những người thường nhật nhìn thấy "300 năm" trong tiêu đề, khăng khăng sẽ cho rằng tôi đang phách lác, nhưng tôi xin nhắc sở hữu các vị rằng, tuổi thật sự của tôi chính xác là 330 tuổi, cũng chính là nhắc rằng tôi sinh ra vào giữa các năm Khang Hy triều đại nhà Thanh. Kỳ thật, 330 tuổi cũng không thể kể là rất già, những người hơn 2.000 tuổi tôi đều đã đích thân gặp qua, nghe kể còn với những người sống trên 5.000 tuổi ở cõi tục, chỉ là không có dịp gặp được mà thôi.
Tôi là người Thành Đô, thức giấc Tứ Xuyên, giữa các năm Ung Chính, vì để giảm thiểu chiến loàn, Anh chị em chúng tôi chạy nạn đến núi Đại Ba, miền bắc tỉnh giấc Tứ Xuyên, nhưng không may gặp phải lở đất, cuối cùng chỉ sở hữu một mình tôi may mắn thoát được, năm ngừng thi côngĐây tôi 30 tuổi. Về sau tôi bị lạc trục đường trong núi, tự mình đã đi lang thang trong suốt mười mấy ngày liền, ngay chính vào lúc gần bị đói chết, một vị Đạo sĩ đã cứu sống tôi. Vị Đạo sĩ này chính là sư phụ của tôi sau này, khi chậm tiến độ ông đã ở trong núi Đại Ba tu luyện hơn 700 năm. từ Đó, tôi liền đi theo ông bắt đầu tu luyện. Ở đây cần phải nhắc rõ, tôi và sư phụ tuy đều là Đạo sĩ, tu luyện Pháp môn Tam Thanh, nhưng chúng tôi không hề là Đạo giáo, ko sở hữu một tí quan hệ gì với Đạo giáo cả.
Sư phụ của tôi là người của triều đại nhà Đường, tuy đã tu luyện hơn 700 năm rồi, nhưng ông nhìn còn trẻ hơn tôi khi chậm triển khai phổ biến. Bởi ông đã tu luyện tới chung cục rồi, dù với nỗ lực thế nào cũng ko tu luyện lên trên được nữa, vậy nên đã thu tôi làm cho môn đệ, truyền thừa Đạo chính thống trong môn tu luyện này của chúng tôi. Mọi người cố định sẽ không nghĩ được rằng, công pháp tu luyện trong môn này của chúng tôi, khôn xiết vô cùng đơn thuần, đặc trưng thích hợp cho các người chây lười, bởi vì công pháp của chúng tôi chính là ngủ.
Sau khi sư phụ truyền công pháp tu luyện cho tôi xong, lần trước tiên tôi đã ngủ hơn 1 tháng, sau lúc thức giấc dậy thân thể sở hữu những biến đổi rất to, hồ hết đã đổi thay thành một người khác vậy, khỏe mạnh hơn trước đây tất cả. Sau Đó, ông lại bảo tôi đọc "Đạo Đức Kinh", đọc xong kinh thư lại đi ngủ. Cứ không ngừng đọc kinh thư, nằm ngủ tương tự, 1 lần dài nhất, tôi đã ngủ 1 giấc hơn 2 năm. Cứ lặp đi lặp lại không dừng như vậy, một mạch tu luyện tới http://minhbao.net/ hơn 60 năm, rút cục tôi đã đạt đến cảnh giới tiểu thừa (thiên mục đã mở, đại chu thiên số đông đều đã được đả thông). lúc này tôi đã tu luyện được nhiều công năng đặc dị, nếu tịch cốc (nhịn ăn nhịn uống mà ko mệt mỏi), thuật ban vận, vận động trên không, tha tâm thông, thấu thị luôn thể, v.v….Cũng phải nói thêm, đề cập tính từ lúc bắt đầu tu luyện, tướng mạo của tôi như ngừng lại ở tuổi 30, mãi cho đến tận hôm nay cũng ko sở hữu bất cứ sự thay đổi gì.
Tu luyện tới cảnh giới tiểu thặng, sư phụ bảo tôi trở lại cõi người đi vân du. Sư phụ nói, nếu như tôi chìm đắm vào danh lợi thanh sắc, bị toàn cầu phồn hoa khiến cho mờ mắt, thì không cần trở về núi tu luyện nữa, tôi sở hữu thể tự mình chọn đường sau này. ví như sau 3 năm, tôi vẫn ko bị sa ngã, thì hãy trở về núi Đại Ba tu luyện, ông sẽ chỉ đạo tôi tiếp diễn tu luyện công pháp tiếp theo.
Vân du ở bên ngoài rất khổ, quy định cũng đa dạng. Thứ nhất, trong cõi tục ko được dùng bất kể công năng đặc dị nào, trước lúc xuống núi sư phụ đã khóa hết công năng của tôi, bao gồm cả tịch cốc, bởi chỉ mất khoảng vân du, tôi tự mình nghĩ cách thức giải quyết vấn đề ăn uống. Thứ 2, ko được đụng tới tiền bạc, chỉ với thể chuẩn y phương thức xin ăn để sở hữu được thức ăn. Thứ ba, còn với phần lớn giới luật, móc túi, thông dâm, uống rượu, v.v….giống như các quy định trong Phật giáo. Sư phụ sở hữu thể tiêu dùng thiên nhãn thông giám sát tôi mọi khi mọi nơi, nếu tôi phạm phải bất cứ quy định nào, thì sẽ không còn có dịp đi theo sư phụ tu luyện nữa.
Sau khi rời khỏi núi Đại Ba, tôi trước nhất đi đến Vị Nam vùng Thiểm Tây, sau ngừng thi côngĐây lại đi Đồng Quan. Ở Đồng Quan, tôi rút cuộc đã phải tự khắc phục vấn đề ăn uống. Bởi vì tướng mạo của tôi là 1 người đàn ông khỏe mạnh của tuổi 30, xin ăn vô cùng cạnh tranh, thường hay bị mắng, chẳng sở hữu mấy người nào đồng ý bố thí cho tôi cả. Ở Đồng Quan tôi đã làm công cho một nhà địa chủ họ Lưu, chỉ cần có chỗ ăn chỗ ngủ, không cần tiền công. Địa chủ rất lấy khiến vui mừng, cũng đồng ý mang tôi. Tôi cũng ko sở hữu tâm cảnh muốn đi các nơi khác, ở nhà địa chủ họ Lưu, thăng bình trải qua 3 năm, rất may là ko sở hữu phạm giới nào cả, thời hạn 3 năm đã hết, tôi lại trở về núi Đại Ba, bên cạnh sư phụ.
các tháng ngày sau này chính là không dừng tu luyện, cứ cách thức 35 năm 1 lần, đều sẽ phải xuống núi vân du mấy năm, có các lúc sư phụ sẽ cộng đi vân du mang tôi, lúc chậm tiến độ tôi không mang cách nào làm biếng nữa, không thể sống thảnh thơi. như ở nhà Lưu địa chủ nữa, mà mỗi ngày đểu cần phải ra ngoài xin ăn. Vân du phổ biến năm như vậy, hết thảy chua ngọt cay đắng, phong ba bão tố của người đời đều đã trải qua hết cả, nhưng ý chí tu luyện của tôi sớm muộn không phải bị lay dộng. Đối mang các đổi thay triều đại, thế sự biến hóa của người đời, chúng tôi xưa nay đều ko can thiệp, bao gồm cả các tai nạn và chiến tranh kia, chúng tôi trước sau không hề quản. Vì những thứ này đều là với định số, ai loàn động, thì người chậm tiến độ sẽ phải lãnh tai ương.
Tôi biết trong dương thế với phần đông rất rộng rãi người với hứng thú có tu Đạo, nhưng họ ko rõ được rằng tu Đạo cần phải chịu cất rất nhiều cái khổ, phải trải qua bao lăm dày vò và ma nạn. Chỉ pha mấy ấm trà, hẹn vài người bạn, ngồi mà luận đạo, chậm tiến độ không phải là tu luyện, mà là ngơi nghỉ. Tu luyện thật sự, là phải trải qua hầu hết chiếc khổ.
Sau khi tu luyện hơn 200 năm, nói một phương pháp xác thực là 1 năm trước lúc triều đại nhà Thanh sụp đổ, sư phụ của tôi tắt thở, từ chậm triển khai về sau trường phái tu luyện của chúng tôi chỉ còn lại 1 mình tôi. chỉ tiêu sau cùng của tu Đạo chính là đắc Đạo thành Tiên, để có được sự vĩnh hằng của sinh mệnh, nhưng pháp môn tu luyện này của chúng tôi cao nhất chỉ có thể tu tới "ngũ khí triều thiên", cách trường thọ bất lão vẫn còn 1 quãng rất xa. Sau khi sư phụ tắt thở, thi hài ông chẳng phải bị mục nát, tôi đem nó bảo tồn trong 1 ngôi miếu cũ ở Hán Trung, về sau nơi này bị chiến tranh phá hủy, nhục thân của sư phụ cũng bị hủy luôn trong chậm triển khai. Thực ra, đây cũng ko có gì phải nuối tiếc cả, chẳng qua chỉ là 1 lớp da giết thịt mà thôi.
Sau khi sư phụ mất, tôi phải độc tu 1 mình. Đối sở hữu 1 người tu luyện chơ vơ mà đề cập, cái khổ lớn nhất, chính là cô quạnh vắng và trơ thổ địa. mang những lúc ngồi thiền một năm, sau lúc xuất định được mấy ngày rồi lại nhập định tiếp, mười mấy năm ko thấy 1 bóng người, ko nói 1 lời nào là chuyện rất bình thường. Vì để giải quyết đơn chiếc buồn tẻ, tôi thích đi vân du, kể từ năm 1960, tôi vừa đi vân du vừa tiếp diễn việc tu luyện của mình.
Đợi tới măn 1988, dòng năm xảy ra vụ hỏa hoán vị lớn ở núi Đại Hưng An, tôi rút cục đã tu luyện tới cảnh giới cao nhất trong môn của chúng tôi là "ngũ khí triều thiên". khi này, công năng đặc dị của tôi, đã đạt tới cao độ trước nay chưa từng với, trên căn bản những công năng mà bạn từng nghe đề cập thì tôi đều với hết cả, hơn nữa công lực vững mạnh, hoàn toàn chẳng hề là thứ mà những người mang công năng đặc dị trên dương thế kia với thể so sánh được. Hơn nữa từ chậm tiến độ về sau, các lúc vân du, tôi có thể ko còn cần phải tuân thủ pháp giới nữa, công năng đặc dị cũng mang thể sự dụng tùy ý rồi, nhưng điều kiện trước hết là không được phép can thiệp vào bất cứ sự tình nào của cõi trần con người, dẫu cho là 1 việc nhỏ rất là lặt vặt cũng ko được, giả dụ ko sẽ gặp phải báo ứng, hoặc công năng bị mất đi.
Từ khóa: tu luyen
Subscribe to:
Comments (Atom)